một khuya giữa tháng tư, tiết trời dạo đây vẫn oi bức cả khi chẳng còn thấy mặt trời.
mình nơi đó, nơi căn phòng 16m2, kín cửa, chẳng ánh đèn.
mình lên giường nằm từ độ 23h00, nhưng chẳng thể chợp mắt được.
lặng lẽ từ đâu đó trong mình trỗi dậy cái câu “you’re unique”, mình bật dậy, vớ điện thoại viết lên đôi điều.
kể từ cái ngày mình dành thời gian ở nhà dài hạn, mình theo dõi mình, quan sát xung quanh, và rồi hiểu rằng “mình là con cừu đen”- chẳng giống ai.
đâu đó một khoảng, mình có đôi chút chưa quen, hơi stress vì chưa chấp nhận được những gì gọi là độc nhất vô nhị nơi bản thể của mình
dần dần mình để tâm mình như nước dưới hồ, lặng rồi lắng, để có thể thấy được tận đáy.
mình chấp nhận sự khác biệt của mình so với mọi người quanh mình, từ sự chấp nhận đó mình tôn trọng giá trị khác biệt của người khác so với mình.
mình mất ngủ vì những điều này, nhưng mình nói ra, để mình trầm lặng, nở một nụ cười và nói “thì ra mình là vậy”, vì trước đó rất lâu, có những điều “vậy mà không phải vậy”
sự tự nhận thức về chính mình, về vạn vật xung quanh mình cũng thay đổi theo dòng thời gian, chẳng có chiều quay lại, cứ thế, mình học bài học chấp nhận “mình” và thuận nhiên hướng thiện.
nếu có khoảnh khắc nào đó bạn nhận thấy bạn khác biệt, đừng lo lắng, bạn cũng thế, rất đặc biệt và chẳng có gì là vấn đề cả.
Chúng ta đều có chỗ cho riêng mình, tựa như hoa rực nở khắp 4 mùa, sao phải bận tâm điều chi khi sự hiện hữu của ta là một kế hoạch tuyệt diệu của Thượng Đế trong vũ trụ rộng lớn mênh mông.
00:06 – 21/04/2025

Bình luận về bài viết này